Home / Chưa được phân loại / TRẦN THỊ HÀN DUYÊN là ai? (Bài 2)

TRẦN THỊ HÀN DUYÊN là ai? (Bài 2)

Tôi sinh ra trong một gia đình có thể gọi là nghèo, quê tôi ở Quy Nhơn, Bình Định. Lúc 2 tuổi, ba mẹ tôi đã ly thân. Ba ra Vũng Tàu làm ăn sinh sống, để lại mẹ nuôi hai anh em tôi. Mẹ gởi tôi cho ông bà ngoại, lo tảo tần bán trái cây từ sáng sớm đến tối mịt mới về.

Từ khi 6-7 tuổi là tôi đã ra chợ phụ mẹ bán trái cây. Tôi còn nhớ có rất nhiều người vuốt đầu tôi và bảo “tội chưa, có một mình mẹ, con phải cố gắng học để sau này đỡ đần mẹ nha con”. Cứ thế, ai cũng bảo tôi phải cố gắng học. Còn nhỏ mà, ai nói gì thì tôi làm đó thôi, thế là tôi cặm cụi chăm chỉ học, tôi rất siêng học và năm nào cũng được học sinh giỏi cả.

Tuổi thơ không đẹp nên tôi chẳng có một bức hình nào lưu giữ cả

(bên trên là hình minh hoạ – diễn tả gần giống với hoàn cảnh của tôi lúc ấy)

Tôi còn nhớ, mỗi khi khoe giấy khen với mẹ là được mẹ thưởng cho 1 hũ sữa Cô gái Hà Lan 180ml, tôi mừng lắm, chỉ dám uống nhâm nhi từng chút một.

Ngày còn nhỏ khi đi học, ngày nào các bạn cũng được ba mẹ đến đón. Tôi thấy ganh tị vô cùng với lũ bạn. Tự hỏi sao mình không có ba đón nhỉ, và tủi thân khóc một mình hong dám để ai thấy.

Rồi khi lũ bạn kể chuyện ba tao la tao thế này thế kia, tôi cũng không chịu được. Tôi mong được một 1 lần, dù chỉ 1 lần thôi bị ba tôi la, nhưng cũng không được. Thế là tôi lại tủi thân và khóc. Lúc nhỏ tôi yếu đuối và tự ti lắm.

Khoảng tầm 1 hoặc 2 năm ba tôi về thăm anh em tôi một lần. Trước đợt ba về tôi cứ đếm lùi từng ngày, còn 10 ngày nữa ba về, 9 ngày, 8 ngày…rồi ngày mai là ba sẽ về. Tôi không thể diễn tả được cảm giác tôi vui đến mức nào khi ba về, không có hạnh phúc nào hơn khi được gặp ba tôi…

Thế mà hạnh phúc đó chỉ kéo dài vài ngày, đến khi ba tôi đi, tôi lại khóc sướt mướt, nước mắt cứ tự động tuôn trào mà tôi không thể kiềm lại được. Đến lúc này viết lại câu chuyện, mà nước mắt tôi cũng tuôn trào không dứt…!!!

Mẹ cơ cực buôn tảo bán tần, dãi nắng dầm mưa nuôi hai anh em tôi

Nhìn thấy mẹ cơ cực buôn tảo bán tần, dãi nắng dầm mưa buôn bán trái cây mà tôi thương lắm. Có rất nhiều khi chủ hàng đến đòi tiền mẹ mà mẹ không có tiền trả phải năn nỉ ỉ ôi…mà tôi thấy xót lòng. Tôi tự dặn mình phải học cho thật giỏi, để sau này có thể đỡ đần cho mẹ.

Thế đấy, đó là câu chuyện về tuổi thơ của tôi, chẳng mấy hạnh phúc và không có gì đặc biệt; đôi khi nó còn làm tôi chạnh lòng, tự ti và buồn nhìu lắm. Tuy nhiên, khi bước sang Đại học, tôi lại vô cùng biết ơn hoàn cảnh của mình, vì nó giúp tôi có ý chí vươn lên, có nghị lực phi thường để giúp tôi vượt qua mọi trở ngại trong cuộc sống để chinh phục những mục tiêu.

Thật lòng, có đôi lúc tôi cũng tự hào vì chính cái ý chí và khả năng vượt khó vô cùng cao này.

Mình không thể chọn được hoàn cảnh lúc sinh ra, nhưng có quyền quyết định cách mình sống!!! Chính mình mới là thuyền trưởng lái con tàu định mệnh của đời mình!!!

Còn rất nhiều câu chuyện vô cùng thú vị trong cuộc đời, tôi sẽ viết tiếp sau nhé.

Mến chúc các bạn luôn khoẻ mạnh, hạnh phúc và bình an!

=====

TRẦN THỊ HÀN DUYÊN

Founder – Công Ty Cổ Phần Madulo (Thương hiệu MADULO – Premium Uniform)

0931 89 65 89

Địa chỉ VP: 755 Luỹ Bán Bích, phường Phú Thọ Hoà, quận Tân Phú, TPHCM

Email: MaduloUniform@gmail.com

Facebook:  https://www.facebook.com/han.duyen

Website:

http://www.tranthihanduyen.com/

https://www.madulo.vn/

http://dongphuchieu.com/

Check Also

VỀ THĂM SẾP CŨ

Đúng là khi mở công ty, có nhân viên rồi mới thấm thía chút ít …

.